ĐIỄN ĐÀN TEEN

Diễn đàn tuổi trẻ, kết bạn , chia sẽ thông tin giới tình

  Diễn đàn > doc-truyen> truyen-ngan
Gửi trả lời  

Sự nhầm lẫn của anh đã mang em đến bên anh

Cũ 8-9-2012 1:23   #1
Avatar của help
Bumha!

* Tác giả: Sara_ Anh Thư, cứ gọi thân mật là Sara nhé.
* Thể loại: truyện tình yêu teen, hài hước, đậm chất của tuổi thần tiên.
* Độc giả: dành cho tất cả mọi người thích thể loại này.
Lần đầu tiên viết nên có gì xin góp ý chân thành nhé, miễn nói những lời vô văn hoá, phản cảm nhé.
Nguyễn Hồng Nguyên: 16t, là một cô nàng cá tính, học giỏi và vô cùng nghịch ngợm, được mệnh danh là "cô nàng lắm chiêu", đôi khi ngốc 1 xíu, tuy không phải là hotgirl nhưng lại thu hút mọi người bởi những trò đùa làm đau đầu người đối diện. Là thiên kim tiểu thư của một đại ca giang hồ khét tiếng ở quận 1.
Nickname: Susu
Hoàng Khắc Vũ: 18t, là thiếu gia tập đoàn xe hơi nổi tiếng, tính tình lạnh lùng, học giỏi, là thiên vương của trường Tây Thượng Môn. Tuy nhiên, chàng là người vô cảm với những người xung quanh đặc biệt là con gái lại càng không có hứng thú. Đang chạy trốn cuộc hôn nhân về kinh tế mà gia đình đã sắp đặt.
Nickname: Zero
Lý Tiêu Ngọc: 16t, là bạn thân của Hồng Nguyên, xinh đẹp, tính tình hiền lành, nhút nhát, là kiểu người nữ tính nhưng nếu có liên quan đến cô bạn thân của nàng là sẽ thấy được sự "dịu dàng" đến đáng sợ của nàng.
Nickname: Sasa
Thái Lạc Phong: 18t, là bạn thân chí cốt của Khắc Vũ, là người vui tính, ga lăng, đẹp trai nhưng thua thiên vương 1 tý, xem người yêu như mì ăn liền và thức ăn nhanh. Phương châm sống là "thà bỏ bồ chứ không bỏ bạn" nhưng từ khi gặp SaSa thì dường như câu này mất tác dụng.
Nickname: Jun
P/s: Còn các nhân vật khác từ từ bật mí sau nhé
Chap 1: Chạm mặt lần đầu
Một ngày hè dưới ánh nắng chói chang, trên đường đi học về Susu và Sasa đang tíu tít nói chuyện thì điện thoại Susu vang lên giai điệu quen thuộc "Là con gái thật tuyệt".
- Alo! Con nghe nè mama yêu dấu.
- Tiểu yêu tinh, con đang ở đâu hả? Tan học sao không chịu về nhà hả?
- Con đang về nè mama, tại vừa đi vừa tám với Sasa nên về chậm tý mà.
- Về nhanh ăn cơm rồi trông bé Hào dùm mẹ nè.
- Nhưng mà...chiều con đi sinh nhật bạn rồi, mà mama đi đâu vậy?
- Đi công chuyện, thôi về nhanh đi.
- Dạ.
Tắt điện thoại xong, Susu buồn hiu nhìn Sasa.
- Sao vậy? Mama gọi hả?
- Uh! Mama đi công chuyện nên mình phải về trông bé Hào nè, mà chiều nay 6h đi sinh nhật lớp trưởng không biết phải làm sao đây?
- Thì dắt bé Hào theo, có gì chúng ta cùng trông thằng bé luôn.
- Nhưng nó đang bị sốt nên không đi được đâu.
- Vậy hả? Thôi giờ về trước rồi tính sau. Chiều mình qua nhà bạn nghĩ cách ha.
- Ok! Về thôi.
Đến nhà, tạm biệt Sasa xong, Susu chạy nhanh vào nhà thì không thấy mẹ đâu, chỉ thấy tờ giấy ở trên bàn "Mẹ nấu cháo rồi khi nào em đói con đút em ăn, em đang bệnh đừng bỏ em 1 mình nghe không? Mẹ đi khoảng 7h mới về, chờ mẹ về rồi mới đi sinh nhật bạn nhé.".
- Tiêu rồi, 7h mẹ mới về sao? Trời ơi...hic...hic... Thui kệ đi, đói bụng quá phải củng cố dạ dày trước đã hehe. (Thiệt là ham ăn mà)
Sau khi đánh chén no say, (gần hết nồi cơm luôn mà) thì Susu cho bé Hào ăn cháo và uống sữa, cả hai chị em xem tivi rồi ôm nhau ngủ, dường như đã quên mất là phải nghĩ cách làm sao để đi sinh nhật đúng giờ nữa. ( Ngoài ham ăn còn ham ngủ nữa hic...hic, tội cho anh Zero rồi)
Susu bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, mắt nhắm mắt mở quơ quơ tìm điện thoại sợ làm bé Hào thức giấc, Susu chạy vội ra ngoài cửa phòng liếc màn hình rồi ấn nút nghe.
- Làm gì mà lâu vậy mới nghe máy, làm ơn xuống mở cổng cho mình coi.
- Xuống liền nè, bạn yêu.
Sasa vừa dắt xe vào cổng vừa cong môi cằn nhằn.
- Mình bấm chuông muốn gãy cả ngón tay mà bạn thì chui tận xó nào mà không chịu ra vậy?
- HiHi. Tại tiếng tivi lớn quá với lại đang dỗ bé Hào ngủ nên không nghe, xin lỗi nha.
- Xì, bạn dỗ nó ngủ hay là tự dỗ bản thân mình ngủ đó hả?
- Cả hai luôn hihi mà bạn qua đây chi vậy?
- Trời, bạn không nhớ gì hả? 6h đi sinh nhật nên mình qua đây nghĩ cách với bạn nè. Không thì mình về nha.
- Ý quên mất, thôi đừng giận nha, tại mình quên mất chứ bộ. Vào nhà đi, mình hạ hoả cho nghen.
- Đây là do tác dụng của ngủ nhiều phải không?
- Liên quan gì đâu chỉ tại nhất thời quên thôi mà. Bạn uống nước gì?
- Trà chanh đi. Bé Hào chưa dậy hả?
- Uh! Nó ngủ trên lầu đó. Giờ còn 2 tiếng nữa mới tới giờ, bạn nghĩ được cách nào không?
Nguyễn Đình Sỹ: 6t, là em trai của Susu, tròn tròn, lùn lùn, đẹp trai, dễ thương vô cùng.
Nickname: nhóc Hào
- Bây giờ chỉ có 2 cách thôi: thứ nhất là dẫn bé Hào theo nhưng nó đang bệnh nên không thực hiện được rồi, thứ hai là chờ mẹ bạn về và chấp nhận đi trễ 1 tiếng nhưng...
- Nhưng sao hả? Bạn nói nhanh đi.
- Theo quy tắc của lớp chúng ta là trong mọi trường hợp đi trễ thì phải chấp nhận chịu một hình phạt do người đứng đầu đưa ra. Hình phạt thực không đơn giản đâu.
- Nếu mình có lý do thì sao?
- Vẫn chịu phạt nhưng có lẽ sẽ nhẹ hơn.
- Trời ơi... A hay là mình khỏi đi được không? Mai vô lớp giải thích sau ha.
- Cái này mình không biết, mà từ đó giờ chưa thấy sự kiện nào mà lớp tụi mình vắng người cả.
- Tiêu mình rồi, nhưng mà phạt thì chỉ có lớp mình chứng kiến thôi hả?
- Chưa chắc đâu, sinh nhật lớp trưởng thì không chỉ mời bạn bè trong lớp thôi đâu.
- Thực không còn cách nào sao?
- Hết cách rồi. Nhưng yên tâm đi, có mình chịu phạt chung mà bạn lo gì.
- Hả? Ý bạn là bạn cũng đi trễ hả? Tại sao?
- Vì tình bạn cao cả, sao hả? Đừng trố mắt nhìn mình như vậy chứ, mình cũng không muốn đâu, nhưng nếu không làm thế thì đâu còn xứng với câu "có hoạn nạn cùng chia" nữa.
- Ôi Sasa yêu dấu, mình yêu bạn quá đi mất.
- A...a... Thả mình ra, thở không nổi luôn nè, lo vận dụng cái trí thông minh của bạn mà nghĩ cách làm sao để đối phó với hình phạt của lớp trưởng tối nay nè.
- Oh ha, mà yên tâm đi, tối tuỳ cơ ứng biến đi, không để bạn chịu khổ thêm đâu. Hihi
- Uh. Đừng để cái danh hiệu "cô nàng lắm chiêu" của bạn hữu danh vô thực là được rồi.
- Biết rồi mà, giờ tụi mình đi chọn quần áo nha, bạn có đem theo đồ không? Lát thay luôn khỏi chạy về nhà bạn nữa.
- Có, giờ lên phòng bạn đi.
Sau khi loay hoay một lúc với tủ quần áo và sự tư vấn của cô bạn thân thì Susu cũng đã chọn được bộ trang phục cho mình, cô nàng sẽ mặc chiếc quần short ngắn lưng cao màu trắng và áo sơ mi phá cách tay lửng màu đen, đôi giày cao gót cá tính màu đen nốt, tuy đơn giản nhưng làm nổi bật đôi chân thon dài và làn da trắng ngần tự nhiên. Mái tóc xoăn được cột cao kiểu đuôi ngựa, thêm túi xách to đùng hình heo xinh xắn và vài phụ kiện nữa làm cho Susu giờ đây "chuẩn không cần chỉnh". Riêng Sasa thì mặc bộ đầm màu hồng phấn cúp ngực kiểu búp bê, bóp đầm màu trắng có đính đá lấp lánh, mái tóc dài thẳng mượt xoã tung bay tự nhiên kèm theo cái kẹp hình vương miện, đôi giày búp bê cao gót màu trắng làm cho Sasa trông giống như một nàng công chúa bước ra từ câu chuyện cổ tích nào đó. Giờ đây tính cách của hai cô nàng đều được thể hiện qua trang phục rồi đấy.
- haizz, xong phần thử quần áo rồi nha.
- Mình đang lo nè, hôm nay mình mặc đầm thì lát khi chịu phạt phải làm sao đây?
- Không sao hết, nếu là chuyện bất đắc dĩ thì mình sẽ giúp bạn mà.
- Được không? Chỉ sợ bạn còn lo chưa xong cho bản thân nữa đó. Mình vẫn thấy lo lắm.
- Thôi đừng nghĩ nữa, tối rồi tính tiếp đi. Bây giờ giúp mình gọi bé Hào dậy, tắm rồi cho nó ăn xong tụi mình chuẩn bị đi là vừa đó.
Sau khi lo cho bé Hào xong thì mẹ Susu về, hai cô nàng cũng vừa chuẩn bị xong.
- May quá, mama về rồi, thôi tụi con đi nha. Trễ lắm rồi, àh con cho bé Hào ăn và uống thuốc rồi nha mama.
- Uh, hai đứa đi đi. Mấy giờ về vậy?
- Khoảng 11h nha mama.
- Uh, đi đường cẩn thận đó.
- Thưa mama con đi.
- Thưa dì con đi.
Mẹ Susu cười rồi quay vô nhà, hai cô nàng chạy ra đường lớn ngoắc xe taxi rồi thẳng tiến đến bar Demon.
Vừa kéo cửa bước vô, tiếng nhạc ầm ầm dội thẳng vào màng nhĩ hai người, mặc dù đã đến bar nhiều lần nhưng lần nào cũng như lần đầu, phản ứng đầu tiên vẫn là giật mình. Nhưng cả hai nhanh chóng lấy lại "hồn phách" của mình và đi nhanh đến căn phòng cuối cùng cũng là căn phòng lớn nhất ở đây. Tuy đã chuẩn bị tâm lý để đón nhận điều sắp xảy ra nhưng hai người vẫn chần chừ chưa chịu vô. Đột nhiên, điện thoại Susu vang lên bài hát quen thuộc.
- Ai gọi vậy?
- Là lớp trưởng gọi đó.
- Nghe nhanh đi, sao mình run quá Susu àh.
- Uh, đừng làm mình rối chứ. Alo
- Bạn và Tiêu Ngọc đang ở đâu thế hả? Muốn bị phạt nặng hơn phải không? Cho hai người 5 phút phải có mặt, nghe rõ chưa?
- Tụi mình đến rồi đây nè.
Vừa nói, Susu vừa đẩy cửa bước vô, Sasa chưa kịp phản ứng thì đã bị cô bạn thân nắm tay kéo vào. Hai cô nàng nở một nụ cười làm điên đảo chúng sinh.
- Chà! Nhanh quá ta, hai bạn chưa tới 5 phút đã có mặt rồi trong khi bàn dân thiên hạ phải ngồi chờ hai bạn 1 tiếng 30 phút 15 giây đó.
- Xin lỗi, tụi mình tới trễ làm mọi người đợi nha.
- Sẽ phạt hai bạn sau, giờ thì ngồi xuống đi. Hôm nay mình bao trọn bar này nên cứ thoải mái đi nha, hai bạn uống gì?
- Một cooktail và một rum trái cây.
- Ok, một cooktail và một rum trái cây.
Mạnh Khang vừa gọi phục vụ xong, quay sang nhìn Susu cười:
- Trong khi ngồi chờ hai bạn, mọi người đã làm quen và biết nhau rồi, hai bạn này là Hồng Nguyên và Tiêu Ngọc, còn đây là Khắc Vũ và Lạc Phong, lớn hơn chúng ta hai tuổi và là bạn thân của mình đó. Mọi người làm quen nhau đi.
Vừa nói, Mạnh Khang vừa làm động tác giới thiệu về hai tên lạ hoắc đang ngồi phía đối diện.
- Chào hai em, anh là Lạc Phong, cứ gọi anh là anh Phong hay là anh Jun đều được, còn anh này là Khắc Vũ, tên thân mật là Zero.
Lạc Phong vừa nói vừa liếc nhìn Zero thấy anh chàng không tỏ ra khó chịu mới quay qua nhìn Sasa và cười rất manly làm cho cả đám con gái muốn té xỉu nhưng mà không dám xỉu vì sợ nhắm mắt thì không còn thấy chàng nữa (hic...hic...mê trai quá mấy bồ ơi)
- Chào hai anh.
Sasa lí nhí nói rồi cười xấu hổ, còn Susu sau khi cười xã giao xong thì quay qua quay lại nhìn khắp căn phòng như tìm kiếm thứ gì đó. Trong đầu cô nàng đang lo lắng về hình phạt "dã man" sắp diễn ra mà mình và Sasa lại là nhân vật chính, quan trọng hơn là cô nàng đang tìm đồ ăn trên bàn đấy các bạn vì cái bao tử đang réo inh ỏi biểu tình nãy giờ nên không có tâm trạng để mà ngắm trai đẹp nữa."Trai đẹp thì lát ngắm sau, cũng không chạy đi đâu được nhưng đồ ăn ngon thì sẽ chạy từ trên bàn vào bụng người khác, phải ăn mới có sức chiến đấu. Haha." Vừa suy nghĩ Susu vừa ghim miếng táo cho vào miệng nhai một cách thoả mãn, còn không quên chia sẻ cho cô bạn thân nữa chứ.
( Hu...hu...thật bất công quá đi mà, anh Zero đẹp trai lồng lộng vậy mà chị Susu không thèm liếc nhìn một cái, xem ra anh thật không bằng miếng táo rồi... ý anh Zero đừng nhìn em như vậy chứ, em chỉ bất bình dùm anh thôi mà hihi). Xung quanh là những lời bàn tán của bọn con gái.
- Trời ơi, anh ấy đẹp trai quá đi.
- Nhưng lạnh lùng quá, từ lúc bước vô đến giờ không thèm cười với ai chỉ nhìn ly rượu trên tay, không thì nói chuyện với Khang và anh Phong thôi àh.
- Hai anh này công nhận là đẹp trai hơn cả hotboy Mạnh Khang luôn đó nha.
- Tao chỉ thích anh Phong thôi, đẹp trai, hoà đồng, coi bộ dễ cưa hơn đó hehe.
- Chưa chắc đâu cưng, mày không thấy hả? Từ nãy giờ ảnh cứ nhìn chằm chằm con Ngọc àh.
- Mày nói tao mới để ý nha, lúc hai con nhỏ đó chưa vô, ảnh nói chuyện với tụi mình tự nhiên lắm nghen, còn giờ thì nụ cười của ảnh chuyển qua người con Ngọc hết.
- Hai con đó đâu có gì hơn tụi mình mà mấy anh đó để ý dữ vậy?
- Ngay cả anh Zero cực ngầu mà thỉnh thoảng cũng nhìn con Nguyên nữa trong khi tao thấy ảnh không có nhìn tụi mình lần thứ hai nha. (lần đầu nhìn là trong lúc làm quen đó mấy bạn)
- Thôi đi mấy bà nội, nín hết đi. Để Khang nghe được là phiền lắm đó. Tụi mình sắp có kịch vui để xem rồi đó.
- Ý mày là sao?
- Tụi bây quên là hai đứa tụi nó còn phải chịu hình phạt của Khang sao? Tao thấy hai cô tiểu thư này làm trò là vui lắm đó.
- Mày nhắc tao mới nhớ, xém chút nữa quên mất mà càng nói tao càng thấy hồi hộp nha.
- Má ơi, người chịu phạt đâu phải là mày thì mày hồi hộp cái gì? Hay là mày muốn chịu phạt giùm tụi nó hả? Haha.
- Xì, ai thèm đâu.
- Tụi bây nói sai rồi, phải nói là tò mò mới đúng chứ.
- Nhưng mà Lam nè, mày quên con Nguyên là cô nàng lắm chiêu hay sao? Tao nghĩ lần này nó sẽ vượt qua cửa ải này.
- Uh, tao cũng nghĩ vậy, không gì làm khó được nó đâu mày àh.
- Chưa chắc đâu, một mình nó thì được nhưng hai mình thì hơi bị khó đấy.
- Là sao?
- Nhìn đi, hôm nay con Ngọc mặc đầm làm sao chịu phạt được, công chúa mà làm trò thì khó coi lắm đó haha.
- A... Tao hiểu ý mày rồi, đến lúc đó chắc chắn con Nguyên sẽ giúp nó, khi chứng kiến tụi nó làm trò hề coi thử hai anh này còn thích tụi nó hay không?
- Thôi nhỏ tiếng giùm đi, một lát tao sẽ cho tụi nó biết thế nào là thất bại.
- Mày muốn làm gì đó Lam?
- Chờ chút sẽ biết liền thôi.
Hải Lam nháy mắt và mỉm cười gian xảo với đám bạn rồi quay sang nhìn Susu bằng ánh mắt của loài rắn hổ.
Trần Mạnh Khang: 16t, lớp trưởng lớp 10A1, là thiếu gia tập đoàn điện tử nổi tiếng, học giỏi và đẹp trai theo kiểu baby, thích Susu từ lâu nhưng chưa nói ra. (tình địch đã xuất hiện rồi đấy, anh Zero cẩn thận nha).
Lâm Hải Lam:16t, lớp phó lớp 10A1, là tiểu thư tập đoàn đá quý nổi tiếng, học giỏi, là hotgirl của lớp nhưng tính tình nham hiểm, độc ác và luôn đố kỵ với cặp bài trùng Su_Sa đấy. Thầm thích Mạnh Khang từ lúc nhỏ nhưng vẫn chưa bày tỏ.
P/s: Hết chap 1 rồi nhé, mỏi tay quá, các bạn đọc rồi cho ý kiến nhé. Love all.

TIN KHÁC :
Gửi trả lời  
Bạn chưa đăng nhập, hãy đăng nhập để tham gia thảo luận .